Hôm nay, khi được đón nhận danh hiệu “Nghệ Nhân Làng Nghề Việt Nam”, tôi không xem đó là một đỉnh cao để đứng lại, mà là một điểm dừng lặng để cúi đầu nhìn lại hành trình đã qua – và nhìn sâu hơn vào con đường phía trước.
Danh hiệu này không đến từ sự may mắn nhất thời. Nó được hình thành từ những năm tháng đi cùng trà trong lặng lẽ: những mùa lên núi sớm khi sương còn phủ kín tán rừng, những đêm thức trắng canh lửa nấu cao, những lần thất bại tưởng chừng phải buông tay, và cả những khoảnh khắc chỉ có mình đối diện với câu hỏi: mình có đủ thành thật với nghề hay chưa?
Với tôi, làm trà – đặc biệt là cao trà – chưa bao giờ là việc chạy theo số lượng hay hào quang. Đó là hành trình học cách chậm lại, lắng nghe thiên nhiên, hiểu từng biến chuyển nhỏ của lá trà, của nước, của lửa, và của chính tâm mình. Mỗi hạt ngọc cao trà được tạo ra không chỉ là kết tinh của kỹ thuật, mà còn là kết tinh của sự kiên nhẫn, hiểu biết và lòng kính trọng dành cho trà cổ, cho núi rừng và cho Tổ nghề.
Tôi gọi trà Mục Nhan là Tuyệt Đỉnh Cao Trà, không phải vì sự khác biệt hình thức, mà vì đó là điểm tận cùng của sự dấn thân. “Tuyệt đỉnh” không nằm ở danh xưng, mà nằm ở việc đi đến tận cùng khả năng của bản thân, tận cùng của sự tử tế với nguyên liệu, và tận cùng của sự trung thực với người thưởng trà.
Danh hiệu “Nghệ Nhân Làng Nghề Việt Nam” là một niềm vinh dự lớn, nhưng đồng thời cũng là một trách nhiệm nặng nề hơn. Trách nhiệm giữ gìn linh hồn của trà cổ giữa thời đại vội vã. Trách nhiệm không thỏa hiệp với những giá trị dễ dãi. Và trách nhiệm trao đến tay người dùng những sản phẩm xứng đáng với niềm tin mà họ gửi gắm.
Tôi tin rằng, mỗi chén trà khi được pha lên không chỉ để uống, mà để cảm. Cảm được sự tinh khiết của núi rừng, sự tròn đầy của thời gian, và tâm ý của người làm trà đặt trong đó. Nếu trong khoảnh khắc ấy, người thưởng trà tìm thấy một chút an yên, một chút kết nối với thiên nhiên và với chính mình, thì với tôi, đó đã là phần thưởng lớn nhất.
Xin tri ân tất cả những người đã và đang đồng hành, tin tưởng và hữu duyên gặp gỡ trà. Con đường phía trước vẫn còn dài, và tôi sẽ tiếp tục bước đi – chậm rãi, bền bỉ, và trọn lòng với nghề.













