Hồn Trà Về Côn Đảo

Tôi trở về Côn Đảo trong một buổi chiều gió biển mang theo vị mặn của đại dương và cả những tầng sâu ký ức chưa bao giờ ngủ yên. Nơi đây đẹp đến nao lòng. Biển xanh như ôm lấy trời. Những hàng cây lặng im dưới nắng. Sóng vẫn rì rào như tiếng gọi từ ngàn xưa vọng lại. Nhưng dưới vẻ đẹp bình yên ấy là một vùng đất từng thấm đẫm đau thương và máu lệ của biết bao người con đất Việt.

Tôi đi qua những dãy nhà tù cũ. Những bức tường đá lạnh lẽo.Những “chuồng cọp” nhỏ hẹp từng giam giữ thân xác nhưng không thể giam cầm ý chí con người.

Ở nơi được gọi là “địa ngục trần gian” ấy, đã có biết bao chiến sĩ cách mạng bị bỏ đói, bị xiềng xích, bị tra tấn đến róc xương nát da, nhưng vẫn không khuất phục. Họ đã dùng chính thân thể mình để giữ lấy khí phách dân tộc, giữ lấy niềm tin vào ngày mai của đất nước.

Hôm nay, giữa không gian đau thương ấy, tôi được nghe cô Tú Cẩm — một nữ tù chính trị năm xưa — kể lại hành trình quá đỗi khốc liệt của cuộc đời mình. Cả hai vợ chồng bị bắt giam tại Côn Đảo, nhưng suốt những năm tháng ấy lại không hề biết tin tức của nhau.Tôi lặng người khi nghe từng câu chuyện. Không phải chỉ là nỗi đau của riêng một con người, mà là vết thương của cả dân tộc từng đi qua chiến tranh.

Và rồi tôi hiểu…

Chính từ những mất mát tận cùng ấy mà đất nước này đã đứng dậy.Chính từ những đau thương không thể gọi thành lời ấy mà dân tộc Việt Nam học được lòng vị tha, sự kiên cường và tình yêu hòa bình sâu sắc.

Rất ít nơi trên thế giới có được sự hòa quyện kỳ diệu như Việt Nam — thiên nhiên hùng vĩ, đất đai linh thiêng, cùng những con người mang ý chí quật cường nhưng trái tim vẫn đầy nhân hậu và lương thiện.

Ai đến nơi này cũng khóc.Khóc vì đau thương.Khóc vì biết ơn.Khóc vì tự hào khi được làm người Việt Nam.

Đứng giữa Nhà tù Côn Đảo, tôi mới thấy hòa bình đẹp đến nhường nào.Một hơi thở bình yên hôm nay cũng được đánh đổi bằng máu xương của cha ông ngày trước.

Và tôi trở về đây, mang theo những điều tươi đẹp nhất của quê hương mình — Cao Trà Mục Nhan.Mang linh khí của núi rừng Việt Nam để tri ân những người đã khuất.

Tôi tin rằng trong từng giọt trà ấy có hồn đất, hồn núi, hồn người Việt Nam.Một loại trà mà ngay từ buổi đầu thưởng thức đã có thể lay động tâm hồn con người.

Vị chát nơi đầu môi khiến người ta không thể vội vàng.Không thể hời hợt.Không thể xem thường những giá trị sâu xa của đời sống.

Ngậm trà… để cái đắng tan đi thật chậm.Rồi sau cùng là vị ngọt dài lâu còn ở lại.

Giống như dân tộc Việt Nam đã đi qua tận cùng cay đắng để hôm nay có được Hòa Bình — Tự Do — Hạnh Phúc.

Khi hồn trà quện vào thân thể, tôi cảm giác như đất nước đang ôm lấy con người mình bằng tất cả yêu thương và tha thứ.

    

ĐẤT NƯỚC TÔI ĐẸP LẮM.Đẹp từ non sông.Đẹp từ khí chất con người.Đẹp từ những hy sinh lặng thầm đã hóa thành dáng hình Tổ quốc hôm nay.

Ở nơi từng là đau thương nhất, tôi lại nhìn thấy rõ nhất ánh sáng của lòng người Việt Nam.

Một dân tộc đã đi qua chiến tranh nhưng không nuôi hận thù.Một dân tộc hiểu giá trị của hòa bình hơn bất cứ ai.Một dân tộc biết đứng dậy từ tro tàn để hồi sinh từng ngày bằng yêu thương, lao động và khát vọng.

Hồn Trà về Côn Đảo…Không chỉ để tri ân quá khứ.Mà còn để nhắc chúng ta rằng:

Sau mọi đắng cay của cuộc đời, nếu đủ kiên nhẫn và đủ yêu thương, con người nhất định sẽ chạm tới vị ngọt của bình yên.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

TikTok Facebook YouTube YouTube