Ngàn năm đất nước ngủ trong sương mỏng
Lịch sử lặng im dưới lớp bụi thời gian
Những dòng sông vẫn trôi mà chưa kịp nhớ
Mình đã từng mang bao ánh sáng huy hoàng
Một buổi sớm—không ồn ào, không chấn động
Chỉ một làn hương rất khẽ… dâng lên
Từ cổ thụ nơi đại ngàn thâm tịch
Hồn trà xưa bỗng thức giữa lòng đêm
Không ai gọi—mà non sông chợt tỉnh
Như giọt sương rung động cả trời xa
Như mạch đất âm thầm lay chuyển
Gọi con người trở lại chính mình… qua một chén trà
Từ đó—núi không còn là núi cũ
Sông không còn chảy những lối xưa
Mỗi tấc đất mang một lời thì thầm rất nhẹ:
“Hãy sống sâu… như rễ đã từng xưa”
Những mái nhà bừng lên trong tĩnh tại
Cha rót trà—mẹ giữ một nụ cười
Con lắng nghe trong làn hương rất mỏng
Cả giang sơn đang thở… ở trong người
Không cần lớn lao bằng những lời hô gọi
Chỉ cần một buổi sớm đủ an nhiên
Một chén trà—đúng nghĩa là chén trà đất Việt
Đã có thể làm sáng lại cả nhân duyên
Giang sơn thức—không bằng gươm hay lửa
Mà bằng những điều rất nhỏ, rất sâu
Khi mỗi người tự soi mình trong chén nước
Thì non sông… cũng sáng từ nơi đó bắt đầu
Hồn trà tỉnh—là giang sơn tỉnh
Không phải ở ngoài kia—mà ở chính trong lòng
Khi con người biết quay về nguồn cội
Thì một hơi trà… cũng đủ hoá hư không
Và từ đó—mỗi bình minh rất mới
Không chỉ là ánh sáng của mặt trời
Mà là ánh sáng đi ra từ sự sống
Khi giang sơn… đã tỉnh giấc trong người.


